Có ổn định ở trong tự do?
Khi bạn cảm thấy những gì mình làm đang mâu thuẫn với chính điều mình tìm kiếm, bạn cảm thấy bức bối với những giới hạn và khuôn mẫu được đặt ra, bạn chọn thoả hiệp hay tái định nghĩa?
Một buổi trưa tháng Tư không thể bình thường hơn được nữa.
Nắng vàng chói chang nung đốt con đường xám đen, quanh co như con rắn đang trườn về ổ trú ngụ. Bụi hoa giấy dọc đường trổ hoa đỏ ối, sắc xanh của lá lí nhí chẳng nói nên lời trước sự lấn át của từng cụm hoa đồ sộ. Gió đùa nghịch nhau, chạy xô vào đám lá, cả đám vỡ tan ra cười, khanh khách.
Một ngày bình thường như bao ngày khác của tôi ở tuổi 33. Độ tuổi này, như một lẽ thường của hành trình trưởng thành, tôi thấy mình khao khát một sự ổn định - điều đã từng nằm cuối cùng trong danh sách của tôi khi ở tuổi đôi mươi.
Một ngày hè oi ả ở một chốn yêu thích của tôi
Tôi đã nghĩ mình sẽ tìm kiếm sự ổn định bằng cách neo mình vào một nhân dạng: một người mẹ, một người vợ, một tác giả, một nhà trị liệu, một giảng viên đào tạo về tỉnh thức và trắc ẩn, một người yêu nghệ thuật, một người viết bằng cả trái tim và lẽ sống. Cứ neo vào một thứ rồi đi thật sâu, thật chắc, thật bền với điều đó. Nhưng tôi thấy mình bức bối quá. Tôi thấy mình không thể chỉ là một. Tôi thấy mình bị bó chặt bởi định nghĩa “ổn định” tôi từng được biết. Tôi cảm thấy mình bị giới hạn bởi những nguyên tắc và rập khuôn. Tôi biết đó không phải sự “ổn định” mà tôi cần - một sự ổn định không làm tôi dừng lại mà giúp tôi lớn mạnh thêm nữa.
Thế là, lại một lần nữa, tôi lội ngược dòng. Tôi đi ngược lại sự ổn định của tuổi 33, bất định đi tìm định nghĩa về sự ổn định cho riêng mình. Không mấy dễ dàng để đi ngược lại lực hút của tạo hoá. Rất nhiều so sánh trên, rất nhiều áp lực đồng trang lứa. Rất nhiều hoài nghi, rất nhiều nghi ngại.
Cho đến một ngày, cũng bình thường như bao ngày khác, ở trong sự hiện diện và tĩnh lặng với chính mình, trong một quán cafe vỉa hè vương vấn vài vạt nắng, tôi chợt nhận ra:
Sự ổn định đối với tôi, không phải nằm ở những gì tôi có hay những gì mọi người thấy được ở tôi. Sự ổn định đối với tôi không nằm ở “Cái gì” mà nằm ở “như thế nào” và “tại sao” - là cách thức tôi sẽ vận hành cuộc đời mình: nằm ở chính tôi và sự tự chủ mà tôi sẽ nhào nặn cuộc sống của mình theo cách riêng của mình.
Sự ổn định thực sự mà tôi tìm thấy ở tuổi 33, chính là: ngừng nhào nặn chính mình theo những định khuôn của thời đại, của giá trị, của văn hoá - xã hội. Thay vào đó, tận hưởng sự ổn định của việc biết mình là ai, điều gì đã làm nên mình của hiện tại, hiểu những giá trị mình đang sống và tiếp tục dựng xây không ngừng nghỉ một cuộc đời khiến trái tim mình luôn cá hát.
Cứ thế, tôi sẽ sống như một dòng sông: chậm rãi và lặng lẽ, nhào nặn và bồi đắp cho mọi thứ mình làm. Với tôi, đó là ổn định thực sự, là tự do thực sự.
Là sự ổn định trong tự do.
Còn bạn thì sao? Cho đến thời điểm này của cuộc đời, bạn nghĩ gì về sự ổn định?
Sự ổn định của riêng bạn có hình hài thế nào?
Bạn có được an trú trong sự ổn định của riêng mình chứ?
Tôi mong là có, hoặc sẽ, dù sớm hay muộn.
Thương mến,
Anh Bùi.




