Lựa chọn và không làm gì cả
Thật sự, cuộc đời này là những lựa chọn và đánh đổi giống như người ta vẫn nói hay sao? Tôi không tin đó là cách duy nhất. Đôi khi, không làm gì cả lại là cách giúp ta làm được tất cả, bạn tin không?
Bạn làm gì trước những lựa chọn?
Đôi khi tôi cảm thấy thật bức bối trước những lựa chọn của cuộc đời. Tôi chẳng thể đưa ra được quyết định, đầu tôi xoay tròn với những suy tính đúng sai được mất, hỗn loạn với những điều nên và không nên, và gương mặt của những kỳ vọng cứ thế hiện lên trong tâm trí. Tôi quay cuồng, tôi tự hỏi: thật sự, cuộc đời này là những lựa chọn và đánh đổi giống như người ta vẫn nói hay sao?
Tôi có một dự án đang vận hành; một việc học Thạc sĩ chiếm trọn cuối tuần và những núi bài luận cần hoàn thành; một sự nghiệp tâm lý trị liệu cần tôi đầu tư tâm sức để gầy dựng; một chiếc blog cá nhân để làm điểm neo tôi lại với nghệ thuật, với ước mơ được viết; một ước mơ to lớn lại đang nảy nở trong tôi.
Tôi có một gia đình, hai chàng trai nhỏ tôi muốn chăm sóc yêu thương, muốn đồng hành trên hành trình khôn lớn, muốn kết nối sâu sắc với những khoảng thời gian chất lượng bên nhau mỗi ngày; một người chồng mà tôi tha thiết yêu thương mà mong mỏi dựng xây những gắn kết sâu bền và giữ lửa hạnh phúc; một ngôi nhà mà tôi muốn biến thành tổ ấm để tất cả được thở phào nghỉ ngơi mỗi khi chiều về.
Đôi khi tôi cảm thấy quá tải với tất cả những điều này. Một tiếng nói gào thét trong tôi “Chậm lại, bỏ bớt đi, không thể làm nổi đâu!!!”
Tôi phải làm gì? Chọn gì? Bỏ gì để mình được nhẹ gánh?
Nếu xét trên một định khung thời gian của hiện tại, thì đúng là chúng ta chỉ có thể lựa chọn một việc một lúc. Và điều khiến chúng ta điêu đứng với những lựa chọn hơn nữa, có lẽ nằm ở tầm quan trọng, ở tính sát thương của nó đối với cảm xúc của ta, nhân dạng của ta, và chất lượng cuộc sống mà ta muốn sống với những người ta yêu thương.
Đứng trước những lựa chọn mà mình phải đưa ra quyết định, việc tôi làm là KHÔNG LÀM GÌ CẢ.
Tôi không lựa chọn, không quyết định, bởi vì tôi biết tại thời điểm quay quắt với mớ câu hỏi tại sao, những phân tích đúng sai được mất, tôi sẽ không thể đưa ra câu trả lời khiến trái tim mình thấy an ổn.
Thế nên, tôi chọn tạm dừng lại, tạm lùi lại, để thở một chút, để có thêm một chút khoảng trống, để nhìn lại tất cả như nhìn những khung ảnh trong quyển album cuộc đời; để nhìn lại chính tôi của hiện tại: điều gì đang thật sự quan trọng với mình ở hiện tại?
Tôi chọn dừng lại, tạm quên những điều thực tế lôi tôi xuống mặt đất, để ngước lên nhìn trời xanh, nhìn những tán lá phượng li ti xinh xẻo đang xoè ra giữa nền trời, vỡ tan những tiếng cười cùng với gió. Một chú chim sẻ tíu tít chuyền cành, chiếc đầu ngoảnh nghiêng, tò mò, nhí nhảnh.
Tôi hít thở một hơi thật sâu, và thở ra một hơi dài chậm rãi.
Chỉ cần ở đây thôi, chẳng cần vội vã lựa chọn, chẳng cần tính toán, đánh đổi, bon chen.
Bây giờ, chỉ ở đây thôi, với sự yên bình mới mẻ vừa len lỏi và trong từng kẽ kẹt của trái tim tôi.
Nếu tôi tạm bỏ mình ra khỏi định khung thời gian, nếu nhìn cuộc đời mình là một chuyến đi dài, thì có lẽ, tôi cũng chẳng cần phải bỏ đi điều gì cả. Mọi con đường đều dẫn đến La Mã. Mọi ngã rẽ đều có thể sẽ gặp lại nhau, và đưa ta đến nơi cần đến. Vậy sao phải vắt kiệt chính mình bởi những lựa chọn, buộc mình phải đánh đổi những hệ quả chỉ đang nằm trong huyễn tưởng?
Cuộc đời là một bức tranh và ta là hoạ sẽ vẽ nên bức tranh ấy. Ta sẽ chẳng thể hoàn thành bức tranh nếu mải phân tích nên vẽ thế nào để đẹp nhất, để được yêu thích nhất, để bức tranh có giá trị cao nhất.
Không. Chúng ta chỉ có thể lắng nghe trái tim và cứ thế để cây cọ được mặc sức tự do lướt trên mặt giấy. Đó là cách chúng ta vẽ nên bức tranh cuộc đời mình: phóng khoáng, tự do, không hối tiếc.
Bỗng nhiên tôi nhớ một câu nói mà tôi đã cẩn thận ghi chép vào sổ tay, để nhắc nhở mình mỗi lúc mệt mỏi:
"It's not the load that weighs you down, it's the way you carry it." - C.S. Lewis.
Và có lẽ, điều khiến những cái gánh trở nên nặng đó là cách chúng ta dằn vặt chính mình vì đã mang nó lên. Có lẽ chính chúng ta là người đem đá bỏ thêm lên nó.
Thế nên, tôi quyết định, chỉ ở đây thôi, ở với một hiện tại mà tôi có thể sống một lần trong đời.
Điều khiến trái tim tôi reo vui, nhất định sẽ ở lại.
Điều tôi chưa làm ở hiện tại, nếu thực sự là điều tôi cần, chắc chắn tôi sẽ làm vào một lúc phù hợp.
Điều tôi chọn làm, ở hiện tại, là điều quan trọng nhất đối với tôi, là điều khiến trái tim tôi reo vang ca hát.
Và tôi sẽ luôn lắng nghe tiếng hát cất lên từ trái tim.
Cuộc đời này, rốt cuộc, chẳng phải là của riêng tôi đó sao?
Hà cớ chi, tôi lại để những định khuôn có sẵn giới hạn cuộc đời mình?
Còn bạn thì sao? Bạn làm gì trước những lựa chọn?
Dù cho bạn làm gì hay chọn gì, tôi mong, trái tim bạn sẽ cảm thấy an ổn với điều đó. Tôi tin, đó sẽ luôn là điều thật sự quan trọng với bạn, ở hiện tại.
Thương mến,
Anh Bùi.



