Nếu bắt đầu lại, tôi có chọn trở thành một tác giả?
Đưa câu chuyện và bài học của chính mình làm chất liệu viết, không phải một điều dễ dàng. Ở đó có sự mong manh, nghi ngại và sợ hãi. Thế thì tại sao tôi vẫn viết?
Trở thành một tác giả thì cảm giác thế nào?
Không hề hào nhoáng. Chẳng phải lãng mạn. Mà là thử thách.
Tôi thật sự đã cảm thấy rất khó khăn để có thể lựa chọn đi trên con đường này, đơn thuần và chỉ đơn thuần gửi gắm trái tim vào con chữ mà chẳng kịp nghĩ tới cái giá phải trả, cái lợi cần có.
Đó là một cuộc sống bấp bênh, là đầy rẫy những hoài nghi, đầy rẫy những sợ hãi, và đầy những lần lỡ hụt chỉ muốn buông tay.
Bấp bênh vì những gì mình tạo ra không được hứa hẹn đảm bảo điều gì cả, bấp bênh vì sự biết đến của mình không thực sự nằm ở những con chữ mình viết mà còn bởi rất nhiều yếu tố khác trong một thời đại mà những giá trị thực sự phải được đặt lên bàn cân và bị thách thức rất nhiều.
Hoài nghi bởi vì đôi khi con chữ được sẻ chia cũng cũng chẳng khác chi đem muối bỏ biển: không một hồi âm, những điều mình nói đôi khi cứ thế tan vào thinh không, chẳng biết đôi lời nhắn gửi từ trái tim liệu có ai nhìn thấy, liệu có trái tim nào được chạm?
Sợ hãi vì tất cả những điều ấy: bấp bênh, nghi ngại. Không có gì để bám vào, không có gì để cầm nắm ngoài đứa con tinh thần, ngoài những con chữ mình đã viết ra. Và sợ hãi vì biết đâu, đến một lúc nào đó, lỡ mình buông tay, lỡ mình ngừng cố gắng cho những gì mình cháy bỏng, lỡ một ngày nào đó chú chim hoạ mi trong trái tim mình ngừng hót?
Đó là tâm trạng của tôi, của một tác giả và một người viết. Tôi đã từng trải qua rất nhiều ngày như thế, trước khi viết sách, trên hành trình viết sách, sau khi đã xuất bản sách và tiếp tục viết. Đã có lúc tôi buông tay từ bỏ, chuyển hướng mình làm qua những điều khác thực tế hơn, nhìn thấy rõ nét hơn.
Nhưng mỗi lúc như thế, tôi nghe thấy những tiếng gọi: tiếng gọi của cuộc đời, tiếng gọi của cuộc sống, dòng chảy của tạo hoá. Tôi thấy mình nhỏ bé. Tôi thấy mình muốn nổ tung vì sự vĩ đại và tuyệt vời của cuộc sống này. Làm sao tôi có thể từ bỏ việc nhìn ngắm những điều kỳ diệu đang diễn ra trước mắt tôi và bên trong tôi đây? Làm sao chú chim có thể ngừng hót ngừng bay khi mà tạp hoá đã sinh chú ra để làm chính xác điều đó?
Và thế là, tôi lại viết với một ước nguyện: mong cho bản thân đủ rộng lớn, đủ vững chãi, để dòng chảy cuộc sống cứ thế được tuôn chảy qua tôi, để những lời nhắn từ cuộc đời này được gửi đi qua câu chữ của tôi.
Và dù cho tôi có nhỏ bé, con chữ của tôi có là nắm muối bỏ biển, thì muối vẫn thuộc về đại dương. Sự nhỏ bé của muối không làm biển cả kia thêm mặn. Nhưng đó là sự thuộc về, là sự hoà mình, là lẽ tự nhiên của vạn vật.
“It’s not about me. It’s about the message that lives through me - Không phải về bản thân tôi, mà chính là những thông điệp được chuyền tải thông qua tôi.”
Câu nói ấy luôn là mỏ neo cuối cùng tôi vịn vào để tiếp tục viết, tiếp tục đổ trái tim mình vào từng câu chữ.
Những gì tôi viết, thông qua cuộc đời tôi, để gửi đi những thông điệp từ cuộc sống, từ những thông tuệ của ngàn xưa, từ những dòng chảy của việc làm người. Tôi không phải chủ thể, tôi là công cụ để gửi đi những thông điệp, để cho dòng chảy của tạo hoá được hanh thông.
Tôi tin vào sức mạnh của câu chữ. Tôi tin con chữ có sức mạnh len lỏi vào từng trái tim và đem đến năng lượng của sự chữa lành. Thế nên, điều tôi có thể làm là tìm thấy năng lượng ấy, qua câu chữ của mình, và gửi đi năng lượng ấy, cũng từ những con chữ ấy, cho những người cần.
Thế nên, dù biết trên hành trình sáng tạo của riêng mình, sẽ có những lúc tôi buông xuôi, sẽ có những lúc tôi muốn từ bỏ. Thì tôi sẽ lặng im, an tĩnh, chờ đợi dòng chảy ấy lại tìm tới tôi, lại tuôn chảy qua tôi. Tôi sẽ chờ đợi cô gái nhỏ và chú chim hoạ mi trong tôi lại nhảy chân sáo, thả mình hát vang vào sự ôm ấp của thảo nguyên rập rờn ánh bạc. Thế nên, tôi sẽ luôn bắt đầu lại, hết lần này đến lần khác, không bao giờ từ bỏ. Có lẽ, đó là điều đáng giá nhất về cuộc đời của một người viết.
Còn bạn thì sao?
Đã bao giờ ngọn lửa đam mê cháy bỏng ở trong bạn?
Có khi nào ngọn lửa ấy bỗng như nguội lạnh tàn phai?
Và bằng cách nào bạn đã lại vực dậy và sống tiếp hành trình mình sinh ra để sống?
Nhìn lại những điều đó, có lẽ sẽ khiến bạn cảm thấy tự hào và lại tìm thấy nguồn cảm hứng để tiếp tục dấn bước.
Tôi mong, trên hành trình theo đuổi đam mê của mình, bạn sẽ luôn tìm thấy lý do để bắt đầu lại, hết lần này đến lần khác.
Thương mến,
Anh Bùi.




