Nếu đời này không rực rỡ thì sao?
Nếu đời này, ngay từ đầu, ngay từ hơi thở đầu tiên ta hít vào lồng ngực, ta đã rực rỡ từ bên trong, thì sao?
Dạo này tôi hay nghe trên mang hỏi nhau một câu: “Nếu đời này không rực rỡ thì sao?”
Dường như đã có những lúc, rất nhiều lúc, chúng ta - bao gồm cả tôi - đều đang kiếm tìm một hào quang nào đó theo đúng định nghĩa của từ rực rỡ. Khi hình dung về từ rực rỡ trong đầu, tôi thấy mình nhìn thấy nó, ở bên ngoài - một thứ ánh sáng màu vàng chói lọi đến loá mắt.
Đó là một góc nhìn. Và chỉ là một góc nhìn mà thôi.
Nếu như hướng nhìn quay ngược lại - ta nhìn sâu vào bên trong, thì rực rỡ nghĩa là gì? Nếu như ngay từ đầu, ngay từ hơi thở đầu tiên ta hít vào trên cuộc đời này, ta đã rực rỡ từ bên trong, thì sao?
Tôi bắt đầu tìm kiếm sự rực rỡ theo cách này, 5 năm về trước.
Bắt đầu với một lý do - Start with WHY.
Tôi đã từng nghe rất nhiều người nói rằng: 30 tuổi đã là quá trễ để bắt đầu lại sự nghiệp. Cũng có rất nhiều ai đó nói phụ nữ đã có gia đình con cái thì rất khó để theo đuổi đam mê và sự nghiệp.
10 năm trước, tôi cũng đã tin những điều đó. Khi biết mình sẽ lập gia đình và làm mẹ, tôi nghĩ, tuổi trẻ rực rỡ của mình thế là sẽ lụi tàn: những ước mơ còn dang dở, những khát vọng còn ngổn ngang, và hành trình chinh phục những thử thách rồi đã đến hồi kết. Nút bấm “tạm dừng” trở thành hòn đã tảng nhấn chìm tôi xuống tận cùng của những nỗi đau, đối diện với những con quái vật ẩn mình trong bóng tối, nhảy xổ ra với mớ niềm tin rằng: tôi không thể, tôi không đủ. Và thế là tôi trôi tuột vào vòng xoáy của sự tự dằn vặt và tuyệt vọng. Ở trong đáy sâu ấy, tôi tự hỏi “Tại sao lại là tôi? Tại sao tôi phải kết thúc thế này? Tại sao cuộc đời tôi lại trở nên tăm tối?”. Tôi đang xem mình là nạn nhân của cuộc đời.
Cũng ở trong đáy sâu ấy, tôi bức bối, tôi không cam tâm “Tại sao tôi lại để mình bị định nghĩa như vậy? Tại sao tôi lại để đời mình lụi tàn chỉ bởi một lần dừng bước? Tại sao tôi tin rằng mình không đủ chỉ vì ai đó nói rằng cần nhiều hơn để được xem là hạnh phúc?”. Tôi lấy lại sự tự chủ và để mình là nhân vật chính trong câu chuyện đời mình.
Những câu hỏi tại sao của tôi dần chuyển hướng từ bên ngoài vào bên trong. Tôi tự chất vấn chính mình để tìm ra lời giải cho vấn đề của riêng mình. Tôi quyết tâm không để mình trôi tuột xuống đáy sâu như thế. Tôi muốn sống một cuộc đời rực rỡ. Nhưng để có thể rực rỡ, tôi biết mình cần quay vào bên trong để chăm sóc cho chính mình, giữ mình an ổn, dưỡng nuôi nội lực, cho đến khi tôi sẵn sàng để vươn ra ánh sáng. Như Carl Jung từng nói:
Bằng những câu hỏi “Tại sao” và lòng dũng cảm trong sợ hãi, tôi dấn thân vào hành trình tìm về cõi sâu tâm khảm, kết nối với chính mình, để hiểu, để thương một phần của chính mình mà tôi đã bỏ bê và chẳng may đánh mất. Một hành trình thật dài và thật nhiều gian nan, nhưng đó là hành trình đáng giá nhất mà tôi từng bước đi trong đời.
Chỉ cần bắt đầu với một lý do, chỉ cần một hạt giống được gieo xuống, chăm bẵm, tưới tẩm, bền bỉ, kiền trì. Thì nhất định, một ngày kia, mầm xanh sẽ nhú lên kể cả là từ mảnh đất khô cằn nhất.
Tôi tin là như thế.
Kiếm tìm sự rực rỡ, toàn vẹn: hiện diện
Những câu hỏi tại sao đã dẫn dắt tôi bắt đầu hành trình của mình. Càng dấn thân vào trong hành trình ấy, tôi càng tìm thấy sự rực rỡ ở bên trong của chính mình. Càng nhìn sâu, tôi lại càng nhận ra: tôi không cần những ánh hào quang ngoài kia để thực sự rực rỡ. Với tôi, rực rỡ thật sự chính là sự toàn vẹn và trưởng thành trong tôi.
Khi đã biết sự rực rỡ vốn nằm ngay trong mình, câu hỏi trong tôi dần lớn lên: “Điều gì thật sự quan trọng để cuộc đời này mình được là mình trọn vẹn?”
Câu trả lời của tôi là: hãy sống một cuộc đời bình thường, theo một cách phi thường. Như một câu nói tôi rất thích dạo gần đây của Napoleon Hill:
Đúng vậy. Tôi muốn sống và cảm nhận cuộc đời rất đỗi bình thường này của mình như một nghệ sĩ - một người nghệ sĩ thực thụ sử dụng mọi giác quan, mọi thớ thịt của thân xác, để cảm nhận từng thanh âm của cuộc đời, từng dòng chảy của cuộc sống, từng hạt bụi lấp lánh diệu kỳ của tạo hoá vĩ đại.
Tôi muốn sống một cuộc đời bình thường này của tôi bằng một sự tận hưởng phi thường, theo cả 2 thái cực của những điều tốt đẹp và cả những điều chẳng mấy đẹp xinh và tất cả những gì nằm ở giữa.
Tôi muốn sống cuộc đời mình trọn vẹn và rực rỡ, nhưng không phải bởi nhân dạng mà tôi mang, những “tước hiệu” tôi được gắn lên người, những tri thức tôi tích luỹ được, những vật chất mà tôi có. Sự rực rỡ tôi mang vừa là tiền đề của tất cả những thứ này, và cũng được sinh ra từ tất thảy những điều ấy, một cách khiêm nhường. Tôi vừa là người sáng tạo nên cuộc đời mà tôi đang sống, vừa là sản phẩm của những tương giao và nhân quả kết nối nằm ngoài sự hiểu biết của tôi. Thế nên, tôi muốn sống cuộc đời này không giới hạn: không giới hạn về khả năng của tôi, không giới hạn những điều tôi cần làm và phải làm, không giới hạn những điều tôi nên sống hoặc không nên sống.
Và điều quan trọng tôi nhận ra, tôi thực sự trọn vẹn và rực rỡ nhất khi tôi HIỆN DIỆN.
Ở trong sự hiện diện của bản thân với thực tại, với mọi điều đang hiện hữu quanh tôi, với mọi thứ của quá khứ đã làm nên từng liên kết thần kinh trong não bộ của tôi, cùng với xương và máu, tôi thấy mình là không giới hạn và không thể ngừng lại. Có gì đó đang sinh sôi trong tôi, đang cuộn trào một nguồn sống dạt dào, đang cựa mình để lớn lên và cứ thế tuôn trào trong tôi và xuyên qua tôi. Sự kỳ diệu này nằm ngoài sự hiểu biết của chính tôi. Đó là khi tôi thấy mình thực sự ĐANG SỐNG, một cách thật rực rỡ.
Rực rỡ theo cách riêng của mình, trên hành trình của riêng mình - Bloom at your own pace
Bắt đầu với lý do xuất phát từ chính trái tim mình.
Tìm kiếm định nghĩa rực rỡ của riêng mình từ sâu bên trong tâm khảm. Biết rằng mình luôn rực rỡ và trọn vẹn ngay từ bên trong.
Hai điều này sẽ tới lúc dắt bạn đến sự bung nở rực rỡ ở bên ngoài, theo cách của riêng mình, trên hành trình của riêng mình. Tôi luôn tin là thế.
Sự rực rỡ mà tôi tìm thấy qua hành trình đi vào bên trong ấy đã cho tôi nội lực để ở tuổi ngoài 30 tôi có thể làm được những điều mà mình khao khát từ rất lâu:
Tôi bắt đầu lại sự nghiệp với ngành Tâm lý, tiếp tục học lên cao, nghiêm túc học cách chăm sóc cho chính mình, gia đình mình, và những người đang tìm kiếm sự hỗ trợ giữa vùng tối của đời mình.
Tôi thực hiện ước mơ ngày bé của mình bằng việc xuất bản quyển sách “Những vết thương lành?” kể về hành trình mà tôi đã đi qua, để kết nối đến trái tim những người cũng đã, đang và sẽ bắt đầu hành trình chữa lành cho chính mình. Và đang ấp ủ những quyển sách tiếp theo.
Được đào tạo để trở thành Nhà trị liệu Tâm lý theo định hướng mà mình tâm đắc, kết nối với những đất nước Tây Âu có nền Tâm lý phát triển hơn nước nhà và học hỏi nhiều hơn bao giờ hết.
Trở thành Giảng viên chương trình Cha mẹ Trắc ẩn, trên nền tảng của sự tỉnh thức và trắc ẩn - nền tảng đã giúp tôi vững chãi trên hành trình của mình.
Và giờ đây, tôi sẵn sàng hơn bao giờ hết để biến những ước mơ và khao khát trong tôi về một Việt Nam an lành hạnh phúc, về nụ cười của những đứa trẻ bên gia đình kết nối yêu thương.
Những thành quả hữu hình này không phải ánh hào quang rực rỡ của tôi - tôi cần khẳng định với bạn điều này. Nó chỉ là biểu hiện của một tiến trình, là hoa trái được sinh ra từ sự trọn vẹn và rực rỡ tôi nhận ra từ sâu bên trong. Vậy nên, tôi sẽ không bao giờ bị loá mắt, không bao giờ bị lạc lối bởi ánh hào quang. Vì trong tôi, ngọn đèn âm ỉ vẫn luôn soi sáng suốt cuộc hành trình.
Tôi luôn tin, khi sự toàn vẹn bên trong mình toả ra ánh sáng lấp lánh từ trái tim, cả vũ trụ sẽ đáp lời. Và bạn chính là người nhìn thấy lời đáp ấy rõ nhất và hiểu nhất về sự rực rỡ của riêng mình.
Bạn mến,
Thương mến,
Anh Bùi.





